Showing posts with label giayphutthugian. Show all posts
Showing posts with label giayphutthugian. Show all posts
Gọi điện bằng điện thoại hỏng
Trung tá Lục quân vì có tính hay lên mặt với cấp dưới nên bị cấp trên thuyên chuyển công tác sang địa bàn mới.
Trong ngày đầu tiên tới văn phòng nên ông ta muốn làm cho ai cũng nể mình. Đang đọc báo trong phòng thì ông ta nghe tiếng của sỹ quan cấp dưới đến gõ cửa:
- Ai đấy? - Vị trung tá hỏi.
- Thưa chỉ huy, tôi đến để... - Viên sỹ quan báo cáo.
Tâm sự về vòng 1 của bà xã
Ba anh chàng ngồi khoe khoang về vòng 1 của vợ mình. Anh thứ nhất vênh váo: "Của vợ tớ cứ như 2 quả dừa Bình Định ấy!"
Anh thứ hai thủng thẳng:
- Còn tớ khi đón dâu về, người nhà phải phá rộng cửa để cô dâu lách ngực mới vào được.
Cạo râu sành điệu
Sau khi cắt tóc, chàng khách hàng nói với chủ tiệm: "Anh cạo râu cho tôi luôn đi, nhưng phải thật nhẵn đấy nhé".
- Ok thôi, chỉ cần anh ngậm quả bóng bàn này vào miệng, phùng má lên để tôi có thể thực hiện những đường cạo nghệ thuật và chính xác.
Quả thực quả bóng bàn khiến cho việc cạo râu trở nên dễ dàng hơn nhiều. Lúc cạo xong, chàng khách bắt chuyện:
Lông mọc lung tung
Ông George tới bác sĩ: "Thưa bác sĩ, tối biết ở độ tuổi của tôi lông mũi và lông tai bắt đầu mọc dài ra. Nhưng bác sĩ nhìn xem, tự nhiên mấy hôm nay cả người phủ đầy lông là lông đây này".
- Chà chà... tôi chưa bao giờ trông thấy thế này bao giờ cả.
Vài ngày sau, các xét nghiệm đã cho kết quả.
Đếm tóc người hói
Tại hồ bơi, người phục vụ niềm nở: "Mời ông đeo chiếc mũ bơi này vào"
- Vớ vẩn, đầu tôi hói nhẵn thín, chỉ còn vài sợi tóc, muốn đếm còn được, cần gì mũ bảo vệ.
Đi đâu?
Ông bố hỏi con trai: "Con thương ba hay thương mẹ hơn?".
- Thương cả 2 người ạ.
Ông bố không cam lòng, vặn hỏi tiếp:
- Nếu ba đi Mỹ còn mẹ đi Pháp, con sẽ đi đâu?
Đánh bạn
Mẹ dạy con: "Chó là loài vật thông minh. Chúng ta nuôi chó phải xem nó như là bạn, phải biết thương yêu nó và chăm sóc nó".
Giấu đầu hở đuôi
Một cậu bé giả giọng bố gọi điện cho cô giáo chủ nhiệm lớp mình, nói: "Thưa cô, cho cháu nhà tôi nghỉ học hôm nay".
Cô giáo trả lời:
-Vâng, nhưng anh là ai ạ?
Tha cho nó đi
Cô con gái rượu hí hửng thông báo với bố mình: "Cha ơi, tuần sau con và anh ấy sẽ kết hôn!".
Ông bố nhướn lông mày lên hỏi:
- Thế nó có nhà cửa đàng hoàng ko?
- Không ạ! Anh ấy ở nhà trọ.
- Nó có xe hơi không?
Được việc
Mày râu nói với áo dài: "Bố mẹ bà chắc chẳng bao giờ nhờ bà được việc gì!".
- Sao lại không?
- Nhờ việc gì, nói nghe coi?
Làm gì có dây
Chàng trai gọi điện: "Alô, cho anh hỏi có phải số điện thoại của Lan không?".
- Vâng, em Lan đây. Xin lỗi ai đầu dây đó ạ?
- Vâng, em Lan đây. Xin lỗi ai đầu dây đó ạ?
Máy hỏng
Một cảnh sát giao thông chặn chiếc xe chở 3 người và kiểm tra nồng độ cồn trong máu tài xế. Kết quả: Vượt mức cho phép.
- Máy thử này hỏng rồi - Gã tài xế gào lên - Vợ tôi chả uống tí rượu nào. Thử kiểm tra cô ấy xem.
Viên cảnh sát đồng ý, nhưng kết quả tương tự.
- Thấy chưa? Rõ ràng nó đã hỏng!
- Không, vợ anh chắc chắn cũng uống rượu. - Viên cảnh sát đáp lại.
Mật mã Da Vinci - Chương 105
Đêm đã buông xuống Rosslyn.
Robert Langdon đứng một mình ngoài hiên ngôi nhà, thích thú nghe tiếng cười cùng những thanh âm của niềm vui đoàn tụ vẳng qua khung cửa che rèm đằng sau ông. Cốc cà phê Brazil đặc sánh trong tay đã khiến ông mơ hồ cảm thấy như tạm thời nguôi đi cơn mệt lử đang dâng lên trong mình, tuy nhiên ông biết đó chỉ là thoáng qua thôi. Sự mệt nhọc trong cơ thể ông đã ăn vào xương tủy rồi.
"Ông lẻn ra ngoài thật lặng lẽ", một giọng nói vang lên phía sau ông.
Langdon quay lại. Người bà của Sophie hiện ra, mái tóc bạc ánh lên mờ mờ trong đêm. Tên bà, chí ít trong hai mươi tám năm qua, là Marie Chauvel.
Langdon nớ một nụ cười mệt mỏi: "Tôi nghĩ tôi nên để gia đình ta có thời gian sum vầy một chút". Qua khung cửa sổ, ông có thể thấy Sophie đang nói chuyện với em trai.
Mật mã Da Vinci - Chương 104
Nhà thờ Rosslyn - thường được gọi là Cathedral of Codes -
Nhà thờ của những mật mã - cách Edinburgh , Scotland , bảy dặm về phía nam, trên nền cũ của một ngôi đền Mithre cổ. Do các Hiệp sĩ Templar xây vào năm 1446, nhà thờ được chạm khắc cả một loạt kỳ thú các biểu tượng từ những truyền thống Do Thái, Cơ đốc, Ai Cập, Hội Tam Điểm và ngoại đạo.
Tọa độ địa lý của nhà thờ nằm chính xác trên kinh tuyến Bắc -Nam chạy qua Glastonbury . Đường kinh tuyến Rose Line (Đường Hồng) là mốc truyền thống đánh dấu đảo Avalon của vua Arthur và được coi là cột trụ trung tâm của hình thiêng nước Anh. Chính chữ Rose Line thánh hóa này là xuất xứ của cái tên Rosslyn - thoạt đầu viết là Roslin.
Mật mã Da Vinci - Chương 103
Đó và là lúc chiều muộn khi mặt trời London đột hiện và thành phố bắt đầu khô ráo. Bezu Fache cám thấy mệt mỏi khi ra khỏi phòng thẩm vấn và gọi một chiếc xe taxi. Ngài Leigh Teabing vẫn la lối tuyên bố mình vô tội, tuy nhiên, qua những lời huyên thiên đầu ngô mình sớ của ông ta về Chén Thánh, về các tài liệu bí mật, và các hội kín, Fache ngờ rằng nhà sử học xảo trá này đang dàn cảnh cho các luật sư của mình viện cớ thân chủ bị mất trí để bào chữa.
Chắc chắn thế. Fache nghĩ. Mất trí. Teabing đã tỏ ra chính xác một cách tài tình trong việc xây dựng một kế hoạch bảo vệ sự vô tội của ông ta trong từng bước đi. Ông ta đã khai thác cả Vatican và Opus Dei, hai nhóm hoá ra hoàn toàn vô tội. Công việc bẩn thỉu của ông ta đã được một thầy tu cuồng tín và một vị giám mục tuyệt vọng tiến hành một cách vô tri giác. Thông minh hơn nữa, Teabing đã đặt trạm điện tử nghe lén ở chỗ duy nhất mà một người mắc căn bệnh bại liệt không thể nào tới được.
Mật mã Da Vinci - Chương 102
Sương mù giăng thấp trên Vườn Kensington, Silas tập tễnh lê bước vào một chỗ trũng yên tĩnh khuất tầm nhìn. Quỳ gối trên bãi cỏ đẫm sương, hắn cảm thấy dòng máu ấm chảy tràn ra từ vết đạn dưới xương sườn. Tuy nhiên, hắn vẫn chằm chằm nhìn thẳng ra phía trước.
Sương mù đã khiến nơi đây trông giống như thiên đàng.
Giơ hai bàn tay vấy máu lên cầu nguyện, hắn nhìn những hạt mưa mơn man những ngón tay mình, trả lại màu trắng cho chúng. Khi mưa rơi nặng hạt hơn trên lưng và vai hắn cảm thấy như cơ thể mình đang từng chút một tan biến vào trong sương mù.
Mật mã Da Vinci - Chương 101
Robert Langdon đứng dưới vòm mái cao vút của Nhà Nguyện vắng vẻ, nhìn chằm chằm vào nòng súng của Leigh Teabing.
Robert, anh ủng hộ tôi hay chống lại tôi? Những lời của nhà sử học Hoàng gia âm vang trong tịch lặng của tâm trí Langdon.
Không thể có câu trả lời, Langdon biết vậy. Trả lời ủng hộ tức là bán đứng Sophie. Trả lời chống, thì Teabing sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc giết cả hai.
Những năm theo học ở nhà trường không dạy cho Langdon thấm nhuần kỹ năng nào phù hợp với việc xử lý tình huống đối đầu với ngọn súng, song nhà trường có dạy ông một điều gì đó về việc trả lời những câu hỏi nghịch lý. Khi một câu hỏi không có câu trả lời chính xác, chỉ có duy nhất một câu trả lời trung thực.
Mật mã Da Vinci - Chương 100
Cơ thể g;ám mục Manuel Aringarora đã chịu đựng nhiều kiểu đau đớn, nhưng cái nóng thiêu đốt của vết đạn trong lồng ngực thật lạ đối với ông ta. Sâu và nghiêm trọng. Không phải là vết thương ở phần da thịt… mà gần với tâm hồn.
Aringarosa mở mắt ra, cố nhìn, nhưng mưa giàn giụa trên mặt đã làm nhòa mắt ông ta. Mình đang ở đâu thế này? Ông ta cảm thấy những cánh tay lực lưỡng đang bế mình, mang cái thân hình mềm oặt của ông ta như một con búp bê bằng vải. Nhấc cánh tay rã rời lên, Aringarosa rụi mắt và thấy người đàn ông đang ôm mình chính là Silas. Gã bạch tạng khổng lồ đang hì hụi chạy theo một vỉa hè mù mịt sương, la lớn để tìm bệnh viện, giọng hắn rên rỉ đau khổ đến não lòng. Đôi mắt đỏ trân trân dõi về phía trước, nước mắt tuôn trào trên bộ mặt trắng trợt lấm tấm máu.
Mật mã Da Vinci - Chương 99
Ngài Leigh Teabing cảm thấy rầu rĩ khi phóng mắt bên trên nòng khẩu Medusa nhìn Robert Langdon và Sophie Neveu. "Các bạn", ông ta nói, "kể từ lúc các bạn bước vào nhà tôi đêm qua, tôi đã làm tất cả trong phạm vi quyền lực của mình để giữ cho các bạn được an toàn. Nhưng sự cố chấp của các bạn giờ đây đã đặt tôi vào một tình thế khó khăn".
Ông ta có thể thấy trên mặt Sophie và Langdon vẻ choáng váng vì bị phản bội, tuy nhiên ông ta tin rằng cả hai sẽ sớm hiểu ra cái chuỗi sự kiện đã dẫn cả ba người bọn họ đến ngã ba tắc tị này.
"Có quá nhiều điều tôi phải nói với cả hai người … nhiều điều các bạn chưa hiểu. "Xin hãy tin tôi", Teabing nói, "tôi chưa bao giờ có ý định để các bạn dính líu vào. Các bạn đã đến nhà tôi.Chính các bạn đã đến tìm tôi".
Mật mã Da Vinci - Chương 98
Langdon và Sophie chậm rãi theo lối đi bên cạnh phía Bắc, cố giữ không ra khỏi bóng tối sau hàng cột lớn bằng cẩm thạch ngăn cách lối đi này với gian chính diện trống trải. Mặc dù đã đi được hơn nửa gian giữa nhưng họ vẫn chưa nhìn thấy thật rõ phần mộ của Newton . Chiếc quan tài đá được đặt thụt vào trong một hốc tường và khuất tầm nhìn từ góc nghiêng này.
"Chí ít cũng không có ai ở đó", Sophie thì thầm.
Langdon gật đầu, nhẹ nhõm. Không có ai trong toàn bộ gian chính điện gần phần mộ của Newton . "Tôi sẽ tới đó", ông thì thầm, "cô nên tiếp tục nấp kín đề phòng trường hợp có ai đó đang theo dõi".
Sophie đã bước ra khỏi bóng tối và đi ngang qua mặt sàn trống.
Langdon thở dài, vội vàng đi theo cô.





